Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013
Gởi Phương Uyên!
Gởi Phương Uyên!
Phương Uyên ơi! Tên em như bão nổi,
Từ Trường Sa thổi tận đến Ba đình,
Em rải truyền đơn chống bọn Bắc Kinh ,
Và vạch mặt những tên hèn bán nước.
Tuổi đôi mươi nhưng lòng em yêu nước,
Biết hờn căm trước bè lũ ngoại xâm,
Chúng ngang nhiên dầy xéo đất cha ông.
Chiếm biển đảo thân yêu nơi đất mẹ.
Em đứng lên với xác thân nhỏ bé.
Nhưng trong em trí dũng vượt trời cao.
Chống giặc Tầu em đâu sợ gian lao,
Cùng các bạn đứng lên đòi sông núi.
Bọn cầm quyền chúng giờ đang tức tối.
Chúng cúi đầu thần phục bọn Hán gian,
Chúng bắt em mang nhốt trong trại giam.
Tưởng như vậy sẽ làm em run sợ.
Chúng đã lầm ngoài em ra còn có,
Các bạn em sẽ lần lượt đứng lên.
Sẽ đập tan xiềng xích của bạo quyền .
Mang đất nước thoát tay loài xâm lược.
Nối chí tiền nhân giữ yên tổ quốc,
Cùng đứng lên chỉ mặt bọn Việt gian .
Trước giặc Bắc phương chúng đã quy hàng .
Em không sợ những tù đầy tra tấn,
Cùng nắm tay nhau các em thẳng tiến.
Tên các em mãi mãi sẽ rạng ngời.
Nước Việt mình nhờ có các em thôi,
Tuy nhỏ bé nhưng khí hùng cao ngất.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Ước gì khoảng cách không xa
Trả lờiXóaĐể anh nói nhỏ người ta biết rằng
Anh thương ánh mắt dịu dàng
Thương con sóng biếc hồ thu gợi tình