Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Kiếp Thua Trận và Một Thời Để Nhớ



Tôi sinh ra ở Hà Nội trong một gia đình có quyền thế thời Pháp còn đô hộ Việt Nam, Bố tôi làm cho Pháp và giữ chức thanh tra chính phủ, lúc tôi còn bé khoảng thập niên 1940 bố tôi hay cưỡi xe bình bịch (xe moto) cho tôi đi theo mỗi khi đi ra ngoại ô làm việc.

Thế rồi Việt minh chiếm được Hà nội và hội nghị Geneve chia đôi đất nước, bố tôi lúc đó đang hùn hạp với người Pháp xây khách sạn và chung cư nên tiếc của không di cư chạy vào nam, ở lại giữ của với hy vọng sẽ bán lại những của cải kia sau đó mới tìm đường vào nam sau, vợ bé của ông không chịu ở lại nên cùng với một số người con và chị ruột tôi di cư vào nam trước chỉ có tôi và mẹ tôi ở lại với ông.

Nhưng đâu ngờ, khi Việt minh tiếp quản xong, tịch thu toàn bộ tài sản của bố tôi và trục xuất gia đình tôi khỏi Hà nội. Đi đâu bây giờ khi trong túi không còn một đồng xu? Cả nhà tôi chất đồ đạc lên hai cái xe đạp mà người làm trong nhà bỏ lại khi di cư vào nam, chúng tôi lầm lủi bước đi về làng Lựa cách Hà nội khoảng 40km, nơi mẹ tôi sinh ra ở đó để lánh nạn.

Thời gian này tôi đã học xong trung học và đang chờ thi vào đại học, với một lý lịch thế này làm sao tôi được cho vào đại học? Bố tôi bảo phải khai man lý lịch mới vào đại học được, thế là tôi khai gian lý lịch là con nhà bần cố nông, nên được chiếu cố cho thi vào đại học (lúc mới tiếp quản nên là thời gian nhá nhem giấy tờ họ không phân biệt được, sau này rất nhiều người khai man bị bắt và đuổi khỏi trường).

Tôi đậu đại học Hà Nội và chuyển về Hà Nội ở nội trú trong trường, khổ một cái thời gian này nghèo đói quá tôi không có tiền đóng tiền ăn, chỉ đủ tiền mua cơm không hàng tháng. Mẹ tôi ở làng Lưạ sáng kiến ra nghề muối dưa và tuần nào cũng gửi lên cho tôi một liễn dưa chua, tôi sớt ra một cái lọ nhỏ và đem theo vào lớp, mỗi khi tới giờ ăn tôi lấy cơm và lấy lọ dưa chua ra ăn cơm, ăn mãi dưa chua mà không có chất đạm, tôi ghẻ cùng mình, nhìn rất ghê sợ, vì vậy bạn bè đặt tên là Thọ ghẻ tàu-lọ dưa.

Còn về phần bố tôi do tiếc của quá ông cứ than thân trách phận rồi buồn rầu và mất ngủ triền miên, ít lâu sau thì mất.

Tôi có đam mê là yêu nhạc, tôi học nhạc rất nhanh, đánh Violin và Guitar ra trò, để có tiền mua sách nhạc tối tối tôi thường rủ mấy người bạn ra bờ hồ Hoàn kiếm chơi Violin và đàn Guitar kiếm tiền.

Thế rồi tôi cũng tốt nghiệp đại học, nhưng lúc này chiến tranh mạnh quá VC động viên vào bộ đội, Mẹ tôi bàn thôi con cứ kiếm đường vượt tuyến đi chứ ai lại đi bộ đội thế nào cũng chết mất xác.

Tôi xin giấy tờ giới thiệu là đi Vĩnh Linh xin việc làm sau đó lên xe buýt đi Vĩnh Linh. Tại đây tôi gặp được một người bạn của Mẹ tôi, bà ta chỉ cho tôi cặn kẽ làm cách nào để vượt tuyến, khi bị bắt thì phải làm sao v.v...

Một mình tôi lò dò hai ngày sau tôi mới vượt được qua sông bến Hải. Tôi trình diện tại nha cảnh sát Hiền lương, họ tiếp đón ân cần và hỏi tôi muốn di cư vào đâu? Tôi nói là còn có gia đình đã di cư vào trước hiện đang ở Saigon và xin họ cho đi Saigon. Họ đồng ý ngay và sắp xếp cho tôi đi nhờ về Saigon.

Về đến Saigon, tôi đến Radio Saigon nhờ họ thông báo tìm chị tôi và hỏi cách làm thế nào để ngủ qua đêm. Mấy người ở đó họ rất tốt họ cho tôi ở nhờ và chỉ cách thích nghi cuộc sống mới v.v... thế rồi tôi cũng tìm được Chị tôi trong lúc tôi đang thi vào trường sĩ quan chính trị, hai chị em mừng rỡ ôm lấy nhau, lúc này chị tôi mới biết bố tôi đã mất và biết là mẹ tôi vẫn còn ở làng Lựa Bắc Việt (trong những năm này miền bắc và miền nam không liên lạc thư từ nên hầu như không ai có tin tức của người thân ở hai miền).

Tôi vào quân đội trong lúc chiến tranh đang nóng bỏng nhất, tôi được điều về cục chiêu hồi 9 tỉnh miền Đông

Mấy năm sau tôi được cho đi du học chiến tranh tâm lý chính trị tại My, cùng đi với tôi còn có một anh chàng rất điển trai, lúc này tôi đã đeo lon trung uý và anh chàng kia là thiếu uý. Một hôm cuối tuần chúng tôi đang dạo chơi phố với bộ quân phục sỹ quan VNCH, anh chàng điển trai kia dạo chơi với một em tóc vàng đi trước tôi lẽo đẽo theo sau, tới một Kios tôi dừng lại mua thuốc lá, trong lúc đang trả tiền tôi nghe bạn tôi la một tiếng thất thanh, tôi quay lại, thấy một tên Hippi Mỹ đang dùng dao sáng loáng chém bạn tôi, tôi lao đến định can hắn ra, thấy tôi nhào đến hắn quay muĩ dao đâm luôn một phát vào giữa mặt, tôi vội lấy hai tay chụp lưỡi dao, nhưng không kip nữa rồi, tôi chỉ thấy lạnh toát sống mũi, miệng tôi mặn chát, tôi gục xuống và còn nghe thấy tiếng còi cảnh sát vang lên đâu đó.

Lúc tỉnh lại tôi thấy tôi thui dù tôi đã cố mở mắt ra, tôi đưa tay sờ mặt, à thì ra người ta băng đầy mặt tôi rồi nên đâu thấy gì. Một tuần sau tôi được ra viện với miếng xẹo dài giưã sống mũi, bác sỹ cho biết chỉ sâu nửa phân nửa là tôi sẽ được về nước trong quan tài bằng kẽm. Thứ hai có hai cảnh sát vào làm việc trong trại của tôi, họ nói là tên đâm tôi là một tên phản chiến họ hỏi lung tung có kiện ra toà không, đền bù bao nhiêu v.v.v tôi thấy rắc rối quá nên chỉ ậm ừ cho qua chuyện vì tôi cũng sắp phải về nước nên nếu tôi kiện ra tòa tôi sẽ phải ở laị để theo vụ kiện.

Vài tháng sau chúng tôi mãn hạn du học và về nước lúc này là đúng dịp Mậu Thân, CS mở cuộc tổng tấn công miền nam Việtnam, tình hình cấp bách tôi được điều về vùng 1 chiến thuật nơi máu đổ đạn rơi, tôi  tới bộ chỉ huy Đà nẵng nhận chỉ thị, cấp trên của tôi là người Mỹ da đen, tên này mới đến VN từ tiểu bang da đen Lousianna ở Mỹ và trớ trêu tên của hắn cũng là Luis và cấp của hắn có trung úy và mặt non choẹt, tôi mới ở Mỹ về được phong hàm Đại Úy, hắn làm việc với tôi vài ngày tôi biết hắn không có chuyên môn, chỉ được học trên lý thuyết là chính, hắn cũng biết nên đi đâu hắn cũng đi chung với tôi và thú nhận là không có kinh nghiệm chiến trường nên hắn giành phần làm report gửi cấp trên, còn mọi chuyện chiêu hồi do tôi đảm trách.

Một hôm chiều thứ 7 chúng tôi đi ăn đám cưới người bạn về từ Hội an, một xe Jeep chạy trước, tôi lái xe Toyota trắng chạy giữa và một xe Jeep chạy sau, Lúc này trời đã nhá nhem. Về gần đến Ngũ Hành Sơn, thằng Luis buồn ngủ quá leo ra ghế sau nằm ngủ chỉ còn tôi lái xe, lúc nãy làm mấy ly Whisky và vài lon bia nên tôi cũng buồn ngủ quá sức vưà lái xe vưà dụi mắt, tôi vừa quay kiếng xuống cho mát thì đột nhiên có một tiếng nổ lớn và một tràng đại liên vang lên, trúng ngay phiá ghế trưóc bên người ngồi, may phước cho thằng Luis nó còn ngồi đó thì đã đi chầu diêm vương rồi. Tôi đâm ngay xe vào bụi rậm và  mở cửa nhào ra ngoài, lại một tràng nữa vang lên và đâu đó có mấy tiếng Ak vang rền, thằng Luis cũng lao ra theo, loay hoay thế nào nó rơi mất cây súng trong xe, nó hoảng quá nằm rạp xuống đất, may thay xe Jeep phía sau cũng vưà đến trên xe có 5 anh chàng và một cây đại liên, lúc này tôi nhìn lên triền núi đã thấy mấy bóng  thấp thoáng trong lùm cây, tôi ra hiệu cho mấy người lính đi vòng lên sườn đồi, tôi đi thẳng lên cùng thằng Luis để đánh lạc hướng địch, lúc này thằng Luis đã mượn được một cây M15 của một anh bạn lom khom bò theo tôi, tôi bò một đoạn nhìn ra phiá trước thì thấy chiếc xe Jeep chạy trước đang cháy, chắc trúng mìn hay lựu đạn, không thấy người nào còn sống sót.

Lúc này tôi đã tới gần và nghe tiếng xì xầm cũa địch, tôi vưà nhổm lên để xem mấy người lính đi vòng bên kia đã tới chưa thì một loạt AK vang lên ngay sát bên tay trái. Chết rồi chúng tôi đã bị lọt vào ổ phục kích, tôi hô to ”Back Back Luis” cho thằng Luis biết và quay lui thì ăn ngay một viên AK vào vai phải, tôi lăn ba bốn vòng xuống dốc, ngã ngay vào chân thằng Luis, máu tuôn ra từ vai xối xả, thằng Luis vưà bắn cầm chừng vừa kéo tôi xuống dốc, may quá xuống đến dốc cũng là lúc 5 người lính kia leo tới ổ phục kích, họ bắn nhau đì đoành, thằng Luis chạy tới xe Jeep lấy bộ đàm gọi ứng cứu, vưà lúc đó may thay có một xe GMC chở đầy lính bộ binh từ Đà Nẵng đi ra thấy vậy tới ứng cứu. Ổ phục kích rút chạy một vài tên chết, một tên bị thương và bị chúng tôi bắt. Bên tôi thì xe đi đầu chết nguyên xe 5 người (2 trung uý, 1 thiếu úy, 1 binh nhì và ông thượng sỹ già lái xe) xe tôi bị thương chỉ có tôi, thằng Luis chỉ xây xát ngoài da, xe thứ 3 không ai bị gì.

Mấy người lính băng bó cho tôi xong, tôi hỏi tên bị thương là tại sao lại phục kích chúng tôi, thì được biết là tên của tôi và thằng Luis đã nằm trong danh sách cần ám sát gấp, họ đã theo dõi chúng tôi mấy tháng, hôm nay họ chuẩn bị cả trung đội để cho chúng tôi chầu diêm vương. May mắn thay chúng tôi thoát chết vì cái mìn họ cài cho xe tôi không phát nổ. Nghe xong thằng Luis đi kiểm tra, chiếc xe Toyota bị đặt mìn thật nhưng không hiểu sao do trục trặc kỹ thuật không phát nổ, còn xe trước phát nổ chết không còn một ai, xe thứ 3 không biết vì sao không bị đặt mìn.

Thì ra họ đặt mìn hẹn giờ lúc chúng tôi đang ăn đám cưới, và đợi chúng tôi ở đây, họ đã tính toán kỹ là xe sẽ phát nổ ở địa điểm này...
. . .
Sau bao nhiêu năm cải tạo, trải qua bao nhiêu trại tù Bắc Việt, tôi được VC cho về năm 1987. Về đến Saigon tôi tìm đường về nhà của mình, nhà đã đổi chủ hai ba lần. Không biết vợ con tôi ra sao, tôi mất liên lạc với gia đình từ 1975. Lang thang ở Sài gòn hai tuần tôi gặp được người quen cho biết như sau: Vợ tôi đã đi di tản qua Mỹ cùng thằng Luis năm 1975. Hai con đã đi thanh niên xung phong (VC bắt buộc đi) không rõ ở đâu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét