Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Nỗi Buồn Gác Trọ

   Nỗi Buồn Gác Trọ
 Gác lạnh về khuya cơn gió lùa
 Trăng gầy nghiêng bóng cài song thưa
 Nhớ ai mà ánh đèn hiu hắt
 Lá vàng nhẹ nhẹ đưa
 Tưởng như bước lê hè phố.

Có người con gái buông tóc thề
 Thu về e ấp chuyện vu quy
 Kết lên tà áo màu hoa cưới
 Gác trọ buồn đơn côi
 Phố nhỏ vắng thêm một người.

[ĐK:]
 Bâng khuâng gác vắng khêu tim đèn
Đem nhớ nhung đi vào quên
 Sông sâu cố nhân ơi đi về đâu
 Gửi hồn chìm vào đôi mắt
 Ái ân chưa tròn để ngàn đời nhớ nhau.

Phố nhỏ đường mưa trơn lối về
 Trăng sầu nhân thế đậu trên mi
 Có ai ngồi đếm mùa nhung nhớ
 Nỗi niềm đầy lại vơi
 Mỗi mùa tiễn đưa một người.

[Thu Ca]

Lạnh lùng sương rơi heo may
 Buồn ngơ ngác bóng chim bay
 Mây tím giăng sầu đó đây
 Ngày đi chiều mang sầu tới
 Làn sương chiều thu lả lơi
 Tiếng mưa rơi đều trên lối.

Chiều về gieo thương với nhớ
 Lòng người lữ thứ bơ vơ
 Nghe lá hoa rụng xác xơ
 Chiều thu về đây lạnh lẽo
 Mà sương chiều rơi hắt hiu
 Gió xa đưa nhẹ tiếng tiêu.

Nhớ ai chiều thu
 Liên Khúc: Nỗi Buồn Gác Trọ; Thu Ca lyrics on ChiaSeNhac.com
 Nhìn bao lá úa rơi đầy lối
 Nhẹ rung tà áo
 Làn môi cười thắm như cánh hoa đào
 Cách xa vì đâu
 Dù bao lần lá hoa phai màu
 Rung chi cành hoa lá
 Khi tà dương đã khuất non xa.

Mầu chiều thu reo lá úa
 Buồn se sắt nhớ thu xưa
 Tôi biết em chiều gió mưa
 Người đi về đâu ngàn lối
 Màu hoa chiều thu úa phai
 Xót xa cho lòng tê tái.

Ngập ngừng sương rơi non xa
 Chiều thu giăng lối cô đơn
 Nghe tiếng mưa sầu chứa chan
 Mà bóng chiều phai vàng úa
 Mưa xóa tình quen biết nhau
 Trách chi cho lòng đớn đau.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét